Nếu tôi không… khi còn 20

Không còn “10 điều phải làm trước tuổi 20”, hay “13 điều phải làm trước khi chết”,… nữa. Chỉ là một câu chuyện, về một con người. Kết thúc tuổi 20, tôi cũng tự nhủ rằng đã kết thúc luôn quãng đời sinh viên của mình. Đơn giản vì tôi không cảm thấy tươi sáng gì hơn khi có tấm bằng trong tay.

Rốt cuộc tôi cũng đã qua tuổi 20, cái tuổi đầy mộng mơ, nhưng cũng đầy sóng gió. Hơn hết là bây giờ, tôi đã đủ điểu kiện để có thể nói “Nếu tôi biết được khi còn 20.” Nhưng không! Tôi sẽ đi theo vòng ngược lại, tức là sẽ xét xem mình đã biết những gì khi còn 20. Trước tiên, tôi muốn nói về Tôi 21 một chút. Tôi 21 là một chàng trai lãng tử, thích đi đây đi đó, ghét việc học hiện tại ở trường, hay mơ mộng, nhiều hoài bão và có một điểm đặc biệt là, khá điềm tĩnh. Điềm tĩnh ở đây là khả năng “bơ đi mà sống”, không tức giận, không để những cảm xúc tiêu cực điều khiển hành động của mình. Không phải tôi tự bịa ra đức tính này, mà do hai người bạn đáng tuổi cha chú của mình đã nhận xét về tôi như vậy. Phần tính cách thì tôi không muốn tự nhận xét về mình. Tùy mỗi người sẽ có cảm nhận riêng về tôi mà không có sự áp đặt nào từ phía thân chủ. Có thể mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau, nhưng trên tất cả thì đó vẫn là tôi. Và đương nhiên để không có sự áp đặt nào thì tôi sẽ kể về tôi, về câu chuyện của tôi.

Không còn “10 điều phải làm trước tuổi 20″, hay “13 điều phải làm trước khi chết” nữa. Chỉ là một câu chuyện, về một con người. Kết thúc tuổi 20, tôi cũng tự nhủ rằng đã kết thúc luôn quãng đời sinh viên của mình. Đơn giản vì tôi không cảm thấy tươi sáng gì hơn khi có tấm bằng trong tay. Bằng cấp, chỉ là một công cụ để hợp thức hóa mọi việc. Đối với tôi, nó không cần thiết. (Nhưng mà lỡ như có một ngày tôi vẫn cầm tấm bằng trên tay thì đành chịu!). Giống như Steve Jobs đã từng nói

“I’m not dismissing the value of higher education; I’m simply saying it comes at the expense of experience” (Tôi không bác bỏ giá trị của giáo dục Đại học, tôi chỉ đơn giản nói rằng bạn phải trả giá cho việc học bằng thời gian tích lũy kinh nghiệm)

Thì điều mà tôi cảm thấy quý giá nhất, quan trọng nhất ở thời sinh viên đó là thời gian. Thời gian đó ta sử dụng thế nào? Tôi không dùng quá nhiều thời gian cho việc đi học. Ở năm nhất, năm hai đại học, tôi dùng thời gian cho việc tham gia các buổi hội thảo tìm hiểu/khai phá bản thân, định hướng tương lai, và khóa học kỹ năng mềm. Năm ba, tôi gặp gỡ và làm quen thêm những người bạn mới, dành nhiều thời gian hơn cho bạn bè, những mối quan hệ, và những chuyến đi. Và đến năm tư, tôi dành nhiều thời gian hơn cho mình, có thể là nghỉ ngơi ở nhà, hoặc lê la cà phê – đương nhiên cũng một mình. Tôi dành khá nhiều thời gian cho mình ở thời điểm này, bởi tôi còn phải tự giải quyết những câu hỏi nhằm giúp tôi có được định hướng rõ ràng hơn cho tương lai nghề nghiệp của mình. Rõ ràng là có sự thay đổi, và theo tôi cảm nhận thì nó khá tích cực.

Với định hướng làm creative mà cụ thể là copywriter trong tương lai gần (hy vọng là gần vì sắp thất nghiệp rồi), thì cảm nghiệm và trải nghiệm quan trọng hơn là kinh nghiệm. Và việc này cũng dễ dàng hơn đối với sinh viên mới ra trường. (Thực ra tôi vẫn còn đang tìm hiểu về ngành này, tôi vẫn luôn đặt câu hỏi tự mình khám phá bản thân để có thể theo đuổi đúng đam mê.)

Ở tuổi 20, tôi có một trải nghiệm khá đắt giá là, tôi đã chinh phục mũi Đôi, mũi cực Đông của Tổ quốc – cùng 7 người bạn đồng hành của mình. Trước đó tôi cũng đã đi qua vài tỉnh nhánh phía Đông của miền Tây Nam Bộ, và vài chuyến đi nhỏ lẻ khác. Nhưng đây là hành trình gian nan, vất vả nhất mà tôi từng vượt qua. Chúng tôi phải chạy xe qua một đồi cát để có thể đến điểm xuất phát. Nhưng, chạy xe trên cát là một việc không hề dễ dàng, chưa hề dễ dàng. Kinh khủng nhất là lúc chúng tôi phải đẩy bốn chiếc xe qua một đoạn dốc chỉ dài chừng vài chục mét. Chắc phải mất tầm 2 tiếng đồng hồ để vượt qua đoạn đường ấy. Dưới cái nắng gay gắt của miền Trung, thật lòng tôi chỉ muốn nằm luôn tại đó, nó vượt quá sức chịu đựng thường ngày ở tôi. Khi đẩy xong chiếc xe thứ hai lên, tôi thở hổn hển đến dưới gốc cây ngồi, vớ đại lấy chai nước bỏ dở của một đoàn đi trước đó. Lúc đó, tôi mới thấy nước ngon đến thế nào, vị nước thật tinh khiết, cảm giác như nó đã cứu lấy mình. Thế mới biết những thứ bình thường hằng ngày lại rất có ý nghĩa trong một hoàn cảnh nào đó.

neu-toi-khong-khi-con-20-efeafa34e21e61b37484934aa510e1014ea2ba74

Đoạn dốc cát – Hình: Quỷ Cốc Tử

Hành trình từ điểm xuất phát đến điểm dừng chân cắm trại cũng gian nan không kém khi chúng tôi phải cuốc bộ 8km xuyên rừng, qua 4 ngọn đồi trập trùng. Mọi việc sẽ đơn giản hơn nhiều khi tôi đi bình thường. Tôi phải vác trên vai hành lý khoảng 20kg, từng bước chân như rã rời, vừa khởi hành thì chuột rút chân trái, đi được nửa đường thì chuột rút cả hai chân, cả bắp đùi và bắp chân. Nhưng đâu thể vì vậy mà bỏ đoàn, trong khi tôi được giao nhiệm vụ bám sát người dẫn đường.

 neu-toi-khong-khi-con-20-a86556bc5201f5137e71bd3526f4c7f713c212de

Một đoạn đường bộ lúc vừa khởi hành

Trời không phụ lòng người, chúng tôi đến dừng chân ở Bãi Rạng vào khoảng 5 giờ chiều, cảnh thiên nhiên hùng vĩ hiện ra trước mắt, mọi mệt mỏi tan biến đâu mất. Chúng tôi nhanh chóng dựng trại, nấu ăn, và nghỉ ngơi để dành sức sáng sớm hôm sau còn tiếp tục hành trình đến mũi Đôi. Khi đến nơi chúng tôi biết rằng mình không còn đủ nước ngọt để có thể tiếp tục hành trình. Tôi và một người bạn đi sâu vào trong chút nữa để lấy nước chảy từ khe núi, tầm 15 phút sẽ được một bình 1,5l. Đầy bình, tôi lấy lên làm ngay một ngụm, cảm giác thật sự quá đã, mọi thứ rất trong lành, nước trong lành, không khí cũng trong lành, và tôi cũng không vướng bận gì trong đầu. Cuộc đời ta được bao nhiêu lần như vậy? Trong lúc chờ lấy đủ vài chai nước, tôi tắt đèn để tiết kiệm pin cho hành trình tiếp theo. Và một cảnh tượng quá đẹp mắt hiện ra, một bầu trời đây sao, cùng với tiếng sóng biển, lâu lâu có vài ánh đèn từ tàu đánh cá lướt qua. Nó thật sự ấn tượng, nó làm tôi nhớ đến tuổi thơ của mình, nó giống với một cảnh trong phim ‘The Croods.”
neu-toi-khong-khi-con-20-2f033a004c82ea386896805541ea2a57c6c834c4

Giống cảnh ngắm sao trong phim ‘The Croods’

Đến tối, tầm 8, 9 giờ, sau khi ăn uống xong, chúng tôi cùng ngồi trên một tảng đá to, trò chuyện, đủ mọi thứ trên đời, cùng ngắm vẻ đẹp hoang sơ nơi đây, mặt trăng gần ngay trước mắt. Moi thứ quá quyến rũ! Ở đây, ngay lúc này, tôi có mọi thứ, có bạn bè, có không gian, có cảm xúc, tiền bạc lúc này đâu còn ý nghĩa gì nữa. Thời gian ban đêm ở đây là khoảng thời gian tôi luôn khắc ghi trong tim. Trời sáng, chúng tôi tiếp tục đi đến mũi Đôi để đón những ánh nắng đầu tiên của Tổ quốc. Mỗi người chúng tôi đều có những ước mơ riêng, những hoài bão riêng, nhưng trên hành trình này, tất cả đã được dẹp bỏ để hướng tới một điểm cực, giống như điểm đến của gia đình Croods, nơi đó gọi là “ngày mai”. Nếu tôi không đi mũi cực Đông khi tôi còn 20, thì tôi đã không có một tuổi 21 đầy trải nghiệm như vậy!

Hún Liều

Theo Tạp chí Guu

  • Chia sẻ:

Bình luận

[fbcomments]